Feeds:
Posts
Comments

Rốt cuộc Y Nhân cũng tới trước cung của Y Lâm, Chu công công giao cô cho một tiểu a hoàn, lại chẳng biết băng qua bao nhiêu hành lang, lướt qua bao nhiêu trướng gấm mới tới được trước mặt Y Lâm.

Có lẽ đồ ăn thức uống trong cung còn chú trọng dưỡng sinh hơn cả trong Y phủ nên sắc mặt Y Lâm còn đẹp hơn cả khi trước, đúng là mặt hoa rạng rỡ khiến người ta không dám nhìn gần.

“Muội muội.” Trông thấy Y Nhân, Y Lâm liền lộ vẻ sốt sắng chưa từng thấy, từ trên giường hân hoan bước xuống đón, nắm tay cô nói: “Tỷ tỷ nhớ muội quá.”

Y Nhân chớp mắt, tuy vẫn ngỡ ngàng nhưng đã bị nhiệt tình của Y Lâm lay động.

“Muội không biết đâu, gần đây tỷ tỷ cô đơn lắm.” Y Lâm kéo cô lại bên giường, cùng sánh vai ngồi xuống rồi bắt đầu kể khổ: “Người trong cung toàn những kẻ xu nịnh mà thôi. Không phải tay chân của Dung gia thì là thân tín của Bùi gia, đám cung nữ thái giam cũng kéo bè kết phái. Tỷ tỷ của muội không môn không phái, lại xuất thân từ nhà buôn bán nên khổ lắm.”

Càng nói Y Lâm lại càng cảm khái, nước mắt rơi lã chã.

Y Nhân nửa hiểu nửa không, chỉ biết lặng lẽ nhìn cô, đợi cô kể lể hết nông nỗi tội tình.

“Thật ra Dung gia cũng chẳng tới nỗi nào, Dung hoàng hậu tuy là hoàng hậu tôn quý nhưng không tranh không giành, đối với người dưới còn khách khí đôi chút, đáng ghét nhất chính là Lan quý phi Bùi Nhược Lan! Cha thị làm thừa tướng, đệ đệ lại là phò mã, hễ có chuyện gì là thị diễu võ dương oai, tỏ vành tỏ vẻ. Trong cung, lời của hoàng hậu cũng chẳng là gì nhưng cô ta mở miệng ra nói một là một nói hai là hai – có điều hoàng thượng lại sủng ái cô ta, muội xem, đó là đạo lý gì chứ?” Y Lâm phẫn uất than thở.

Y Nhân vẫn chẳng hề chen vào, chỉ có ánh mắt tỏ vẻ đồng tình với cô.

Y Lâm được khuyến khích cũng thấy dễ chịu trong lòng, chẳng muốn kể lể nỗi mình nữa mà ngoảnh sang thân thiết hỏi: “Còn muội thì sao? Ở trong vương phủ dễ chịu không? Lần trước muội liều mạng bảo vệ hoàng hậu, hẳn vương gia càng sủng hạnh muội hơn hả?”

“Ở vương phủ cũng…” Y Nhân nghĩ đi nghĩ lại rồi kiên định gật đầu: “Dễ chịu lắm.”

Hạ Lan Tuyết nhất định là lựa chọn lý tưởng: giàu có nhàn nhã, hơn nữa nếu không có chuyện tuyệt đối không tới quấy rầy cô.

Y Lâm ‘ừm’ một tiếng rồi sực nhớ ra chuyện gì đó, lại dè dặt hỏi: “Trong cung có kẻ đồn đại phao tin, tỷ tỷ hỏi muội nhé, rốt cuộc có phải là thật không?”

“Chuyện gì cơ?”

“Trong cung đồn rằng muội giành phu quân với Du công chúa, nói muội thân là vương phi mà còn hồng hạnh xuất tường, tơ tưởng Bùi công tử. Muội nói xem, có phải là người của Bùi gia ác ý hãm hại không? Muội muội, chỉ cần muội lên tiếng, chúng ta sẽ lập tức tới tìm nhờ Dung hoàng hậu chủ trì công đạo! Lần trước muội đã cứu Dung hoàng hậu, nhất định bà ta phải tra xét nghiêm minh.”

“Nhưng mà… là thật đó.” Y Nhân thản nhiên đáp: “Đúng là muội đã tranh giành Bùi Nhược Trần, có điều là giành không được.”  Cô thở dài nói thêm: “Y nói những thứ mà y muốn khác hẳn những gì muội có thể cho y.”

Y Lâm trợn tròn mắt, kinh ngạc nhìn muội muội của mình, lát sau trấn tĩnh lại, chợt nhớ lại thuở xưa, cô mới sực hiểu ra.

Muội muội của cô vốn là một kẻ ngốc – bình tĩnh, bình tĩnh, phải bình tĩnh!

“Tỷ mặc kệ chuyện đó rốt cuộc ra sao, dù gì yến tiệc tối nay phò mã cùng công chúa sẽ tham dự, nếu có ai hỏi tới, muôi nhất định phải nói rằng không có chuyện đó, nghe không?” Y Lâm khó mà tưởng tượng nổi nếu trong bữa tiệc Y Nhân lại thừa nhận ‘nỗi nhục’ của mình thì Y gia còn mặt mũi nào nữa chứ?

Y Nhân chẳng hề gật đầu, chỉ đăm chiêu ngồi ngẩn ra.

Lần thứ hai vào cung, đương nhiên đã chẳng còn ngỡ ngàng như lần đầu.

Y Nhân chỉ cảm giác tòa cung điện nguy nga tường hồng ngói lục này toát lên vẻ lạnh lẽo và áp lực không nói nên lời.

Cô chợt thấy vô cùng bất an, tựa như có chuyện gì đó vô cùng tệ hại sắp xảy ra.

Lúc sắp đi, Hạ Lan Tuyết đột nhiên rút một chiếc khăn lông, ân cần quàng cho cô, lại khẽ khàng gỡ những sợi tóc bị cuốn vào khăn ra, lấy dây buộc lại.

Y Nhân để mặc y chăm chút cho mình như búp bê, tới khi mọi thứ chỉnh tề cô mới rút giấy từ hôn hôm trước ra đưa cho Hạ Lan Tuyết.

“Cô giữ lấy đi.” Hạ Lan Tuyết thản nhiên nói.

Y Nhân thoáng ngơ ngác nhưng vẫn cất đi, trong khoảnh khắc đó, cô chợt thấy ánh mắt buồn bã mà kiên quyết của y, lòng đột nhiên thắc thỏm.

Tựa như khi đứng dưới hoàng thành lúc này.

“Còn chưa tới lúc khai tiệc, cô cứ theo Chu công công đến tẩm điện của tỷ tỷ mình đi, tới chập tối sẽ đi dự yến cùng Lâm phi – chừng nào tàn tiệc ta sẽ tới đón cô.” Lúc nói những lời này, giọng Hạ Lan Tuyết rất trầm, trầm tới nỗi gần như là dịu dàng.

Y Nhân vốn định ‘ừm’ một tiếng như mọi khi, nhưng lần này chẳng rõ vì sao giọng điệu của Hạ Lan Tuyết lại khiến cô cảm động, đành phá lệ đáp một câu: “Vậy ta đợi vương gia tới đón.”

Lần trước vì y không tới đón nên cô mới bị bắt đi, còn tới phòng Bùi Nhược Trần.

Lần này, có lẽ y sẽ không quên.

Hạ Lan Tuyết chẳng ngờ Y Nhân lại thốt ra một câu như vậy, lần đầu tiên y cảm thấy: đối với cô, dường như ngoài việc nuôi ăn nuôi mặc, mình còn một công dụng khác là đón cô về nhà.

Nhưng Hạ Lan Tuyết chẳng hề đáp lại, chỉ cười cười đưa tay sửa sửa lại khăn choàng cho cô.

Tấm khăn choàng lông cáo trắng tinh ánh lên gương mặt bầu bĩnh thanh tú của cô, lộ rõ vẻ thuần khiết đầy sức sống.

Sau đó y quay mình đi, chiếc bóng gầy gầy thoáng chốc đã biến mất cuối hành lang dằng dặc, khuất sau tầng tầng lớp lớp lầu các nguy nga không đếm xuể.

Lúc này Chu công công mới chìa tay cung kính bẩm: “Tiêu Dao vương phi, tẩm cung của Lâm phi nương nương ở bên này, mời người đi qua đây.”

Y Nhân gật đầu, lũn cũn theo Chu công công tới thăm Y Lâm lâu ngày không gặp.

….

Sâu trong tẩm điện, một bàn cờ, một chén trà, hai nam tử cẩm y đang đánh cờ cùng nhau.

Kẻ quay mặt về phía cửa điện, toàn thân mặc đồ tím nhạt là Hạ Lan Khâm, đáy mắt vẫn ngời ngời anh khí, chỉ là thêm mấy phần phiền muộn.

Y lấy quân đen.

Còn người kia quay lưng lại phía cửa điện, chỉ thấy dáng người y dong dỏng, mình khoác áo vàng, chỉ ung dung ngồi đó mà đã toát lên vẻ chấn nhiếp và áp lực khôn tả.

Y giữ quân trắng.

Cứ theo thế cờ thì quân trắng thong thả ung dung, còn quân đen đã bị dồn vào chân tường.

Hạ Lan Khâm tuy ngoài mặt thản nhiên nhưng ánh mắt càng lúc càng tối sầm lại.

Cuối cùng y ném phắt quân cờ đen trong tay đi, chán nản nói: “Đại ca, không ngờ đệ trấn giữ bên ngoài suốt năm năm mà không thắng nổi người chưa hề ra khỏi cung một bước như huynh – đệ thua rồi, lần này cũng như năm xưa vậy, đệ sẽ về đại doanh ngay, không giúp bên nào hết. Chuyện giữa huynh và tam đệ, đệ cũng không tham gia đâu.”

“Quân đội đâu có hiểm ác như chốn thâm cung?” Nam tử đối diện khẽ cười, giọng điệu hững hờ vẫn đầy vẻ âm trầm khiến người ta nghẹt thở.

Hạ Lan Khâm thở dài đồng tình, đoạn lại hỏi tiếp: “Thật ra mấy năm nay tam đệ vẫn không màng tới chính sự, chỉ một mực du hí nhân gian, đại ca… bệ hạ, nếu được…”

“Trẫm không muốn làm hại y.” Kẻ đi quân trắng – Thiên triều hoàng đế Hạ Lan Thuần chắp tay đứng dậy, nhìn lại cuộc cờ mấy phen chém giết, mấy bận hiểm nguy vừa rồi, dửng dưng đáp: “Chỉ e có lúc y lại tự chuốc lấy vạ thôi.”

Hạ Lan Khâm lắc đầu, vẻ mặt đầy tiếc nuối.

Hihhi, ta đã trở lại rồi nè :”> Để bù lỗ lần này là 3 chap HHL 1 lúc nha ~

Sáng ngày thứ ba, lúc tỉnh lại, vửa mở mắt ra Y Nhân đã nghe thấy giọng Hạ Lan Tuyết đầy lo lắng: “Nàng ta ngủ lâu như vậy rồi, thật sự không sao chứ?”

“Xin vương gia yên lòng, nương nương rất khỏe, quả thật chỉ ngủ thiếp đi thôi.” Thái y vừa lau mồ hôi vừa sợ sệt đáp.

“Hừ” Hạ Lan Tuyết còn định nói gì đó thì Thập Nhất ngồi bên giường trông chừng đã thấy Y Nhân đang tròn mắt nhìn mình, không khỏi reo lên: “Vương gia, tiểu thư tỉnh rồi kìa, tiểu thư không sao cả.”

Y Nhân ngơ ngác nhìn Thập Nhất rồi duỗi lưng một cái, thong thả nói: “Lâu lắm không ngủ say được thế này, Thập Nhất, chuẩn bị giấy bút đi.”

Thập Nhất kinh ngạc nhìn tiểu thư nhà mình: sắc mặt hồng hào, tinh thần phấn khởi, quả là không sao hết.

Hạ Lan Tuyết đang túm cổ áo tay đại phu kia, thấy vậy liền buông y ra, tròn mắt kinh ngạc nhìn Y Nhân, hệt như Thập Nhất.

Nhưng Y Nhân chẳng hề để ý tới bọn họ, chỉ duỗi chân duỗi tay ngồi dậy rồi lê giày tới trước bàn, rút một cây bút lông từ ống bút, có điều Thập Nhất còn chưa kịp mài mực. Cô liền đưa ngay bút lên miệng liếm rồi cúi xuống bắt đầu vẽ.

Đây là lần đầu Hạ Lan Tuyết trông thấy Y Nhân vẽ tranh, khuôn mặt bầu bĩnh thanh tú của cô vô cùng chăm chú, cặp mắt vẫn mơ màng lãng đãng lại mang vẻ chuyên tâm lạ thường.

Dường như có một vầng sáng kỳ dị trong chớp mắt đã bao bọc lấy cô.

Y định vỗ vai hỏi cô có đói không – dù sao cũng đã ngủ suốt hai ngày rồi, nhưng cánh tay vừa chạm vào cô đã khựng lại.

Cô rõ ràng không muốn bị làm phiền.

Cuối cùng Hạ Lan Tuyết đành rút tay lại, lặng lẽ đứng sau nhìn Y Nhân hạ bút, phác họa, vẽ chi tiết, trau chuốt, cũng chẳng biết bao lâu sau, một thiếu niên tuấn mỹ lạ thường đã hiện lên sống động trên mặt giấy. Có điều cặp mắt thiếu niên này trống rỗng vô thần, quả là khiếm khuyết.

“Được rồi.” Y Nhân đại công cáo thành, cắm bút vào ống bút rồi đưa bức họa cho Thập Nhất: “Đưa tới phủ thừa tướng cho Bùi Nhược Trần đi.”

Thập Nhất đón lấy rồi dè dặt nhắc nhở: “Tiểu thư, Bùi công tử giờ không ở trong phủ thừa tướng nữa đâu, hoàng thượng đã đặc biệt ban cho một ngôi phủ phò mã rồi, bức họa này là đưa tới phủ thừa tướng, hay đưa tới chỗ Bùi công tử ạ?”

Y Nhân còn chưa kịp đáp Hạ Lan Tuyết đã tranh lấy bức họa trong tay Thập Nhất, thản nhiên nói: “Đưa đây, bản vương sẽ chuyển tới Hình bộ.”

Thập Nhất lè lưỡi, sực nhớ ra lời Hạ Lan Tuyết dặn khi trước: không được nhắc tên Bùi Nhược Trần trước mặt Y Nhân.

Y cuộn bức họa lại nhét vào người, thấy sắc mặt Y Nhân rất tươi tắn, lại nói tiếp: “Y Nhân… Tiểu Dung muốn gặp cô.”

“Tiểu Dung?” Y Nhân ngẩng đầu lên nhìn y, sực hiểu ra: “Tiểu Dung hoàng hậu sao?”

“Phải, nàng ta muốn đích thân cảm tạ ơn cứu mệnh của cô.” Vẻ mặt Hạ Lan Tuyết đầy khó xử nói: “Còn nữa… Du nhi cũng muốn gặp cô.”

“Ừm.” Y Nhân chỉ hờ hững đáp, chẳng hề thấy bị xúc phạm.

Hạ Lan Tuyết chợt thấy mình vô cùng quá đáng: cứ ỷ rằng Y Nhân không để ý mà tha hồ tùy tiện, mặc kệ tâm tình của cô thế này sao?

“Thôi” Hạ Lan Tuyết bất chợt nổi hào khí: “Thập Nhất, đi chuyển lời cho Chu công công, nói rằng Y Nhân mắc bệnh, không thể vào cung dự yến được.”

“Vương gia, nhưng đây là lần đầu hoàng hậu nương nương bày đại yến, Chu công công đã dặn riêng là…” Thập Nhất do dự nhắc.

Vừa nãy cô đã nghe thấy bên ngoài truyền thánh chỉ.

“Không phải chuyện ngươi quản.” Hạ Lan Tuyết cau mày khẽ gắt.

“Ta có bệnh gì đâu.” Y Nhân đột ngột chen vào, lơ đãng nhìn hai người rồi nói: “Chẳng phải chỉ là đi ăn uống thôi sao? Đúng lúc ta đang đói.”

Ngừng một lát, cô lại thèm thuồng nhìn Hạ Lan Tuyết, hau háu hỏi: “Ngồi kiệu chứ không phải đi hả?”

“Ừm, ngồi kiệu.” Hạ Lan Tuyết dở khóc dở cười.

Y Nhân gật đầu, dáng vẻ vô cùng hớn hở hệt như mấy tháng trước, ăn no lại nằm, không lo không nghĩ.

Lúc pháo hoa rạng rỡ bắn lên từ phía hoàng cung, Y Nhân không sao ngủ được như lời cô nói mà vẫn thức chong chong.

Hơn nữa cô còn đứng trong sân, cùng mọi người nhìn ngắm khung cảnh phồn hoa người người xưng tụng.

Hạ Lan Du, công chúa duy nhất của Thiên triều, muội muội được hoàng thượng cưng chiều nhất hôm nay kết hôn cùng Bùi công tử Bùi gia văn võ song toàn, thật chẳng biết bao nhiêu thiếu nữ kinh đô, bao nhiêu vương tôn quý tộc phải khát khao tiếc nuối.

Bọn họ là một đôi trời sinh như thế.

Pháo hoa đầy trời hôm nay, rạng rỡ rồi tàn lụi, đều là, vì họ mà xán lạn.

Thập Nhất hiếm khi được thưởng thức cảnh sắc đẹp thế này nên háo hức không thôi. Trong cung vốn bày đại yến nhưng Hạ Lan Tuyết thân làm tam ca của Hạ Lan Du lại chẳng tham gia, chỉ thiết yến tại nhà cho thê thiếp tha hồ thưởng ngoạn vui chơi trong vườn.

Y Nhân cũng bị y cưỡng ép kéo ra, đương nhiên y chẳng đích thân ra tay mà chỉ cần hạ lệnh: “Tất cả đều phải tham dự.”

Y còn đặc biệt nhấn mạnh hai chữ ‘tất cả’.

Bởi thế cô bị Thập Nhất cố sống cố chết kéo ra sân, ngán ngẩm nhìn quang cảnh lộng lẫy như mộng trên bầu trời.

Dẫu pháo hoa có rực rỡ hơn thế nữa, cô cũng chẳng thể háo hức như Thập Nhất được.

Có điều cô cũng chưa từng thấy pháo hoa mông lung mờ mịt như vậy bao giờ, hệt như những ánh sao lung linh rọi trên mặt biển vậy.

Khi ánh sáng càng lúc càng nhạt nhòa đi, Y Nhân mới nhận ra: té ra chẳng phải vì pháo hoa, mà vì khóe mắt mình đã ầng ậng nước.

Cô cũng chẳng ngờ gió lại làm cay mắt, từng cơn từng cơn táp vào khiến nước mắt cô chảy ròng ròng.

Nước mắt lu mờ cả pháo bông, cảnh thịnh thế phồn hoa qua làn nước mắt cũng chỉ còn nhòa nhạt.

Trong ánh pháo hoa, Hạ Lan Tuyết đang chuốc rượu nói cười, tráo chung đổi chén, vui vẻ cợt đùa cùng đám cơ thiếp của y, còn kẻ cố ý lánh sang một góc như Y Nhân đương nhiên đã rơi vào quên lãng.

Ngay đến Hạ Lan Tuyết cũng chẳng buồn nhìn về phía cô lấy một lần.

“Vương gia lạ thật đấy.” Cuối cùng Thập Nhất cũng chẳng xuýt xoa nữa, líu ríu chạy lại bên Y Nhân, trách móc: “Rõ ràng ban sáng lúc đưa tiểu thư về còn quan tâm ân cần như thế, thoáng cái đã trở mặt không nhận người rồi. Nam nhân trên đời đúng là toàn phường bạc bẽo.”

Y Nhân chẳng buồn để ý, cứ chăm chú nhìn lên trời cao.

Cuối cùng pháo hoa cũng đến cao trào đẹp nhất, tiếng nổ đì đùng như sấm từ phía hoàng thành vọng lại khiến hết thảy tình nhân trẻ, vợ chồng son trong kinh thành, người già nắm tay người già, thanh niên nắm tay thiếu nữ, cùng ngẩng đầu chiêm ngưỡng khoảnh khắc xán lạn đó.

Y Nhân cũng ngẩng đầu lên, ánh pháo hoa rực hồng soi tỏ gương mặt ửng đỏ của cô.

Tiếng đì đùng như sấm vẫn liên miên không dứt.

Khi tiếng nổ to nhất vẳng đến, Y Nhân vô thức bịt chặt tai mình lại, Hạ Lan Tuyết chẳng biết đã lại sau lưng cô tự lúc nào, đôi bàn tay thon dài ấm áp nhẹ nhàng bịt tai dùm cô.

Tiếng ì oàng vang trời lập tức nhỏ hẳn đi, chỉ còn lại pháo hoa rực rỡ đầy trời, khắp vườn đèn hoa lộng lẫy. Y Nhân cũng cứ thế ngả người về phía sau, uể oải tựa vào lòng y.

Hạ Lan Tuyết thoáng sững sờ rồi khẽ mỉm cười, cứ thế đứng thẳng, để mặc ai đó biến mình thành chiếc gối miễn phí.

Trong khoảnh khắc pháo hoa tàn lụi, Y Nhân nghe thấy tiếng ai đó thoảng bên tai: “Y Nhân, cô còn dũng cảm hơn ta.”

Dường như nghe rõ, lại dường như nghe không rõ.

Còn ánh lửa ngập trời, cuối cùng cũng tàn lụi cả.

Đám cơ thiếp trong Tiêu Dao vương phủ vừa định thần lại sau màn pháo hoa rực rỡ đã nhớn nhác tìm bóng dáng vương gia của họ trong vườn, sau cùng một nàng tinh mắt đã trông thấy Tiêu Dao vương trước giờ vẫn đùa đùa cợt cợt lại đang ‘ta ta nàng nàng’ với Y Nhân – kẻ xưa nay vẫn bị ghẻ lạnh nhất, liền hét ầm lên, kéo thêm mấy người nữa thướt thướt tha tha đi về phía họ.

Thập Nhất thấy vậy đang định bước lên ngăn cản để tiểu thư nhà mình có dịp tâm sự riêng với vương gia, nào ngờ Y Nhân đã trông thấy, liền đứng ngay dậy giũ giũ áo, tùy ý nói: “Xem xong rồi, ta về ngủ đây.”

Hạ Lan Tuyết ngượng ngùng rụt tay lại, cũng chẳng ngăn cản, chỉ thoáng vẻ ngẩn ngơ.

Y Nhân vừa nói xong liền đi ngay, chẳng chút lưu luyến, để trơ lại Hạ Lan Tuyết đứng ngây tại chỗ, trong chớp mắt đã bị đám kiều thê mỹ thiếp vây chặt lấy.

Đêm đó Y Nhân ngủ một giấc thật say suốt hai ngày hai đêm không tỉnh giấc.

Từ giờ tới khoảng 5/6 ta sẽ rất bận bịu lo bảo vệ tốt nghiệp, để mọi người khỏi phải chờ, ta sẽ cấp tốc post HHL và Oan gia lên, sau đó có thể mọi người sẽ phải chờ tới 5/6 ta rảnh mới dịch tiếp được. HHL ngăn ngắn còn tranh thủ được chứ Vĩnh viễn và Oan gia thì ta không dám nói chắc a ~ Thôi nói chung ta sẽ cố gắng hết mức ^^ Thanks mọi người đã ủng hộ nhoa :*

“Quen anh là bất hạnh lớn nhất của em đấy!” Lăng Lăng gõ dòng này rồi lại xóa đi, đổi thành “Thanks!” Nghĩ đi nghĩ lại, cô lại xóa đi.

[Được quen với một nhà khoa học cũng là may mắn của em mà! Bắt tay cái nào, chúc mừng tình bạn vĩ đại của chúng ta bắt đầu từ đây.]

Lăng Lăng đưa tay ra, chỉ chạm vào màn hình máy tính lạnh ngắt cứng đờ.

Cô cười trước màn hình, “Cứ thế này đi, cứ tiếp tục tình cảm chân thành này, giữ lấy ảo tưởng đẹp đẽ này đi.”

Hôm đó bọn họ lại cười nói thoải mái hệt như lúc trước.

Lần đầu tiên cô nhận ra rằng chat với người thanh cao cũng rất áp lực, lại càng thấy bản thân mình dung tục, đúng là tục không chịu nổi!

Nhưng cô vẫn cứ ra sức thể hiện sự dung tục của bản thân!

Anh nói: [Miễn là đạt được thành quả thì năm năm của anh cũng không uổng phí, Trần Cảnh Nhuận chẳng biết đã phải mất bao nhiêu năm vì giả thuyết Goldbach, ông ấy là nhà toán học nghị lực nhất mà anh từng thấy đấy.]

Cô nói: [Thày giáo môn đại vật (*) của em kể khi Trần Cảnh Nhuận chưa nổi tiếng, hàng xóm quanh nhà đều gọi ông ấy là Trần điên, cả tuần chỉ mua một gói bánh bao rồi đóng chặt cửa không ra ngoài. Nghe nói trong nhà ổng ngập ngụa giấy vụn, chẳng khác gì đống rác.]

[Ông ấy là thần tượng hồi bé của anh đó…]

Dường như trông thấy anh tái mét mặt, cô lại càng cười sảng khoái: [Em còn nghe nói ổng bị ế vợ. Không biết làm sao, nhà nước đành phân phối cho ổng một bà y tá!]

[…] Qua một lúc lâu, anh lại hỏi: [Em thấy Albert Einstein thế nào?]

[Em không biết mấy về ổng…]

[Thuyết tương đối của ổng là kỳ tích đấy.]

[A, phải rồi… Nghe nói đêm tân hôn ổng quên mang chìa khóa nhà, còn hân hoan ngồi ngoài sân chỉ lên trời nói với vợ: nếu tốc độ vận động có thể nhanh hơn vận tốc ánh sáng, có thể khiến thời gian chậm lại… Nếu em là vợ ổng thì đã đá ổng văng ra khỏi dải Ngân hà rồi!  Cho ổng ra ngoài vũ trụ mà từ từ nghiên cứu!]

[Em nói có thật không đó?!]

[Đại khái, có lẽ là vậy.]

[Vậy nhất định em không ưa Dương Chấn Ninh.]

[Anh nói tới ông già tám mươi mà còn cưới cô học trò hai mươi tuổi của mình á? Em lại rất thích đấy, dám đối đầu với định kiến xã hội, cá tính lắm, quả quyết lắm!]

[Anh đang nói tới người Hoa đầu tiên được giải Nobel kìa!]

Cô gãi đầu. [Không phải cùng là một người sao!]

[…] Anh làm thinh, dường như đã bị đả kích nghiêm trọng.

Lăng Lăng quyết định không đả kích anh nữa, bèn gõ một mặt cười: [^_^! Thân làm người Trung Quốc, em cũng rất hãnh diện vì ông ta! Cảm ơn!]

Thấy anh im lặng, Lăng Lăng lại rón rén gõ: [Xin lỗi anh, em đúng là một đứa hời hợt nông cạn!]

Anh đáp: [Em khiến anh có cái nhìn mới về mấy nhà khoa học lớn rồi đấy, cảm ơn em nhé!]

[Em nói đùa thôi, anh không tưởng thật đấy chứ?]

[Rốt cuộc anh cũng hiểu vì sao mình không tìm được bạn gái rồi…]

[Vì sao thế?]

Cô đợi hoài đợi hủy tới tê dại cả cổ, mãi đến lúc tin chắc rằng anh sẽ không đáp, thì lại thấy anh reply: [Em đâu có thích mấy anh chàng không tâm lý.]

Chỉ một câu, cô đã hiểu ra tâm ý của anh!

Mà anh chẳng hiểu tâm ý của cô: thật lòng yêu một người đâu thể đem tiêu chuẩn ra mà cân nhắc được. Khi quyết định gặp anh, cô đã thuyết phục mình chấp nhận một anh-như-anh-vẫn-vậy rồi.

Bởi anh đã cho cô nếm trải cảm giác yêu thương –  hồi hộp, nhớ nhung, nương tựa cùng quyến luyến.

Chỉ tiếc rằng mạng là ảo mà tình yêu lại là thật.

Cô chỉ là một thiếu nữ bình thường, không có dung mạo nghiêng thành, chẳng có trí tuệ siêu phàm, càng chẳng dịu dàng êm đềm như nước, dựa vào chút dễ thương liệu có thể níu chân anh được bao lâu?

Anh chưa từng gặp cô nhưng cô đã nhìn kỹ mình trong gương, cô không đáng để một người đàn ông buông bỏ lý tưởng cao đẹp nhường ấy.

***************

Sự thực chứng minh, lý trí của Lăng Lăng là hoàn toàn chính xác.

Chat QQ chỉ là sản phẩm của đời sống ảo, trong lúc hoang mang thất vọng, anh đã đợi cô trên mạng suốt 24/24, còn khi tìm thấy ánh bình minh, ra sức chạy về phía bầu trời, anh lại quên khuấy có một cô gái vẫn chờ anh trên mạng 24/24.

Cảm giác đợi một người trên mạng suốt 24/24 người nào chưa trải qua thì không sao hình dung được.

Bất luận đang làm gì, chỉ cần nghe thấy tiếng cộc cộc có người lên mạng, tim Lăng Lăng liền đập liên hồi, lập tức chạy vụt tới trước máy tính để rồi nhận ra lại là một kẻ vớ vẩn nào đó dis lên dis xuống cả n lần một giờ, cô tức tối cho luôn kẻ đó vào blacklist, hậm hực mãi không thôi.

Đáng sợ hơn là về sau lại nảy sinh ra ảo giác, có lúc đang coi ti vi thi thoảng cô cũng nghe thấy tiếng cộc cộc online, liền cau có chạy vào phòng tắt phứt QQ đi, nhưng chưa được năm phút lại mở lên.

Cô vò đầu bứt tóc tự mắng mình: “Chẳng có cốt khí gì cả!”

Kỳ nghỉ hè đã qua quá nửa, Lăng Lăng ôm răng đau lại đang nghiến răng nghiến lợi dán mắt vào friend list, friend list của cô trừ mấy người invi suốt đời nên tránh thoát, còn lại đều đã bị del sạch. (Tức là bị cho vào blacklist hết rồi đó ^^)

Từ đó trở đi, cô không hề nghe thấy tiếng cộc cộc online nữa.

Mẹ cô đi làm về thấy Lăng Lăng ngồi ngây người trước máy tính liền hỏi: “Con lên mạng cả ngày đấy à?”

“Đâu có, cơm nấu xong hết rồi, chỉ đợi mẹ về thôi.”

“Con đang yêu à?” Giọng điệu mẹ cô đã chắc chắn đến tám phần, chỉ còn hai phần nghi hoặc.

“Đâu ạ!” Cô chột dạ vội đóng ngay ‘bằng chứng’ lại, đứng dậy: “Con đi mời ông ngoại ra ăn cơm!”

“Lăng Lăng, mẹ không phản đối con tìm bạn trai, chừng nào rảnh dắt bạn về nhà cho mẹ gặp nhé.”

Cô vốn không định thổ lộ chuyện mình, nhưng chẳng muốn mẹ nghĩ rằng mình cố tình giấu giếm, đành thản nhiên đáp: “Mẹ, con thích anh ấy, nhưng anh ấy đang học ở Mỹ.”

Từ cái cau mày của mẹ, Lăng Lăng đã nhận thấy thái độ của bà.

Chẳng đợi mẹ lên tiếng, cô liền cướp lời nói luôn: “Con biết mình nên làm gì mà!”

“Chừng nào cậu ấy về nước?”

Răng nhói lên như bị kim châm, cô nghiến đến tê cả răng cả lợi, đáp: “Anh ấy định cư ở Mỹ rồi mẹ à.”

Đôi mày mẹ cô càng nhíu chặt hơn, bà chẳng nói gì thêm nữa.

Lăng Lăng tươi cười lại gần níu lấy tay mẹ: “Mẹ yên tâm đi, tụi con chỉ là bạn thôi mà!”

Sau nụ cười tươi tắn là nét đơn côi và chua xót không người thấu hiểu hằn lên trong đáy mắt.

Cô đâu còn lựa chọn nào khác nữa.

Ông ngoại cô ốm yếu cần người chăm sóc, lại càng cần mẹ cô bên cạnh nâng giấc.

Nếu còn có ba, cô có thể bất chấp tất cả để theo đuổi hạnh phúc của mình. Nhưng tiếc thay, cô chẳng có!!!

Lăng Lăng hít một hơi thật sâu, cố nén cơn đau răng nhức nhối. “Con chẳng đi đâu hết, học xong rồi sẽ về xin việc tại đây, hàng ngày ở bên mẹ.”

“Lăng Lăng.” Mẹ xót xa vuốt đôi má sưng vù của cô. “Bác sĩ bảo cái răng này của con sâu đục ruỗng ra rồi, hễ gặp chuyện gì buồn bã là lại lên cơn đau… Nghe mẹ, lần này nhổ phứt nó đi con.”

Cô lắc đầu: “Con không nỡ đâu!”

“Thà đau một lần còn hơn đau dai dẳng, sớm muộn cũng phải nhổ chi bằng nhổ phứt đi trồng răng sứ, vừa đẹp vừa không đau con à…”

Cô nghiến răng lắc đầu.

Đồ giả dù đẹp đến đâu cũng chỉ là giả, là khoác lên cho người ta thấy mà thôi.

Riêng đắng cay chua xót chỉ mình cô nếm trải.

Không đau đớn nữa thì còn tư vị gì nữa đây?

Đoàn rước dâu vừa qua một phen nhốn nháo, sớm đã dừng lại, Bùi Nhược Trần mang hỉ phục đỏ thắm ngồi ngay ngắn trên mình ngựa dẫn đầu đoàn cũng đã ghìm cương, lặng lẽ nhìn cô.

Lần đầu tiên Y Nhân thấy Bùi Nhược Trần mặc áo đỏ, nhưng màu đỏ không hợp với y, cô chẳng thấy cái gì là hỉ khí bừng bừng tươi thắm, chỉ thấy hỗn loạn vô chừng, đầy ứ cả cõi lòng.

Có điều gương mặt kẻ khoác hồng y đó vẫn hoàn mỹ đến nỗi khiến người ta lóa mắt – đó là ánh dương ấm áp rải rắc trên mặt tuyết đầu đông.

“Ngươi không thể thành thân với công chúa.” Nhìn vào cặp mắt long lanh tựa lưu ly của y, cô dõng dạc mà bình tĩnh nói: “Vì ta sẽ cướp ngươi đem đi.”

Mọi người xung quanh rộ lên, Hạ Lan Khâm cũng thấy nực cười hết sức, chỉ riêng Bùi Nhược Trần vẫn lặng lẽ nhìn cô, như chưa hề nghe những lời cô nói.

“Bùi Nhược Trần.” Y Nhân bước lên trước một bước, tới trước ngựa Bùi Nhược Trần, níu lấy gấu quần y, ngẩng đầu lên ngây thơ nhìn y: “Ngươi sẽ đi cùng ta chứ?”

Bùi Nhược Trần cúi đầu, trong đôi mắt trong veo chẳng gợn âm ám của cô, y trông thấy mây trắng, trời xanh, gió mát mây quang trên đầu rọi vào đáy mắt – cảnh đẹp như tranh đó, tiếc thay, lại chỉ là ảo ảnh.

“Vương phi, cô đã chẳng tranh với đời, sao không tiếp tục như vậy đi, cần gì phải tự tìm phiền não chứ. Ta rất mong cô có thể vĩnh viễn vĩnh viễn như vậy.” Bùi Nhược Trần cười, hệt như bóng gió nhẹ mây cao rồi lại thúc ngựa tiến lên, “Cô về đi.”

Tân lang đã cất bước, đoàn người đương nhiên cũng lục tục theo sau, chỉ mình Y Nhân vẫn ngẩn người tại chỗ, nếu không phải Hạ Lan Khâm kịp kéo lại, có lẽ cô cứ thế mà đứng ngây ra giữa đường.

Đoàn người dài dằng dặc nối sau y như thể đi mãi đi mãi không bao giờ hết. Bao nhiêu bao nhiêu sắc đỏ hồng hỗn loạn như một dòng sông trôi ngang qua mắt Y Nhân.

Cô chỉ thấy sắc đỏ kia ánh lên chói cả mắt, chẳng hiểu sao nước mắt đã lăn dài.

Hạ Lan Khâm đứng hía sau, nắm lấy cánh tay mảnh khảnh của cô, Y Nhân cao chưa đến ngực y, động tác đó hệt như ôm lấy cô vào lòng vậy.

Chợt y cúi xuống, phát hiện ra một giọt lệ nóng hổi lăn trên mu bàn tay mình.

Y chợt ngỡ ngàng, không ngờ một người mát dây thần kinh như Y Nhân cũng biết khóc sao?

Có điều cô khóc quá lặng lẽ, lặng lẽ tới nỗi khiến người ta phải xót xa.

Đoàn người đã đi xa dần, Hạ Lan Khâm cũng phải đuổi theo tiếp tục làm nhiệm vụ, đành phải buông cô ra, cúi xuống đang định an ủi một câu dỗ dành cô tự về phủ, nhưng còn chưa kịp lên tiếng, y đã ngồi thẳng dậy, nhìn thẳng tới trước.

Hạ Lan Tuyết đang ruổi ngựa đuổi tới, mình mang cẩm bào như tuyết, ngạo nghễ trên ngựa, lạnh nhạt trông lại.

“Ngươi đem vợ mình về đi.” Hạ Lan Khâm tươi cười rồi xoay mình nhảy ngay lên ngựa không chút chần chừ, tiếp tục nghi thức hôn lễ bị phá ngang.

Đám người xem náo nhiệt đã bị quan binh xua đi từ sớm, mấy người còn lại cũng nhao nhao chạy lên trước dán mắt vào phong tư tuyệt thế của phò mã đương triều.

Con phố vừa rồi còn xôn xao nhốn nháo, thoáng cái chỉ còn thưa thớt vài người, cùng Y Nhân vẫn đứng bên đường và Hạ Lan Tuyết đang ngồi trên ngựa.

Hạ Lan Tuyết nhìn về phía cô, làm thinh.

Y Nhân vẫn âm thầm rơi lệ rồi đột ngột ngẩng đầu, đưa tay gạt nước mắt, bĩu môi khẽ nói: “Buồn ngủ quá, ta muốn về ngủ.”

Vừa nãy cô ngã lăn ra đất, tay còn đầy bụi đất, vừa đưa tay quẹt ngang, gương mặt nhỏ nhắn đã loang lổ như mèo khoang, chỗ đen chỗ trắng.

Hạ Lan Tuyết nhướng mày cười tươi tắn để lộ hai hàm răng nhỏ đều tăm tắp, càng rạng rỡ chưa từng thấy.

Tới ngày thứ mười, vết thương trên tay Y Nhân đã khỏi tám chín phần, nét vẽ cũng không còn gượng gạo nữa.

Ăn sáng xong, Y Nhân lại ngồi vào bàn vẽ vời như mọi ngày, nhưng vừa phác được mấy nét đã nghe thấy tiếng Thập Nhất reo hớn hở từ ngoài cửa: “Vương gia tới rồi.”

Y Nhân quăng bút miễn cưỡng ngẩng đầu lên liền thấy Hạ Lan Tuyết mình khoác áo cừu trắng muốt đang thong thả men đường tiến lại, sắc trắng của áo ánh lên gương mặt tuấn mỹ như bạch ngọc của y quả là tuyết nhường sương kém, đẹp đẽ vô ngần.

Hèn chi Thập Nhất lại mừng rỡ như thế, đúng là đồ… mê giai.

Y Nhân chỉ liếc y một cái rồi lại quay đi cắm mặt vào giấy vẽ vẽ vời vời.

Hạ Lan Tuyết cũng chẳng lấy đó làm điều, ngược lại còn dịu dàng đứng đằng sau, đằng hắng mấy tiếng mới ngập ngừng hỏi: “Tay đỡ rồi chứ?”

Y Nhân vội đưa tay huơ huơ trước mắt y xem có gì bất thường chăng.

“Đang làm gì thế?” Hạ Lan Tuyết bắt đầu lúng túng, không biết nói gì.

“Vẽ tội phạm.” Y Nhân cúi đầu đáp, vẻ lạnh nhạt.

“Tội phạm ư?” Từ sau nhìn lại, y chỉ thấy tranh vẽ đầy bàn, nào thấy tội phạm, bức nào bức nấy đều họa một người duy nhất, hoặc nhìn thẳng hoặc nhìn nghiêng, đều là Bùi Nhược Trần. “Nhược Trần là tội phạm à?”

Hạ Lan Tuyết thở dài, vươn tay cầm lấy một bức họa từ phía sau, hờ hững nói: “Hôm nay là đại hôn của Bùi Nhược Trần, nếu cô thích y thì vẫn còn cơ hội đấy.” Nói rồi y rút trong áo ra một phong thư, “Đây là giấy từ hôn, từ nay về sau, cô không còn là vương phi của bản vương nữa – Y Nhân, cô đừng núp trong tủ mãi chứ.”

Y Nhân quay đầu lại sững sờ nhìn y hồi lâu, rồi đột ngột đứng phắt dậy nhoẻn miệng cười tươi rói, ôm chặt lấy y sau đó chạy vụt ra ngoài, chẳng hề ngoảnh lại.

Hạ Lan Tuyết chỉ thấy một khối mềm mại thơm ngát lao vào lòng mình rồi nhanh như chớp lại vuột ra, ngoảnh đầu lại chỉ thấy một bóng người đang chạy như bay ra ngoài. Khóe môi y khẽ nhếch lên vẽ ra một nét cười, có điều trong nụ cười thấp thoáng vẻ ngẩn ngơ u buồn khôn tả.

Y Nhân chạy thẳng ra khỏi Tiêu Dao vương  phủ, lần đầu tiên trong đời cô không bị lạc đường.

Ra đến bên ngoài lại đúng lúc một đứa nhỏ đang dắt ngựa đi tới, vừa thấy cô, nó liền định quỳ gối hành lễ. Nào ngờ Y Nhân nhanh như gió cuốn chớp giật đã tung mình nhảy lên ngựa.

Thớt ngựa kinh hoàng liền lao thẳng đi như tên bắn.

Tới lúc này Y Nhân mới ngẩn người nhận ra: hình như mình không biết cưỡi ngựa.

Có điều tới giờ mới nhớ ra thì đã quá muộn, chẳng khác nào chuyện xong rồi mới làm Gia Cát Lượng.

Không còn cách nào khác, cô đành rạp người xuống ôm chặt lấy cổ ngựa, mặc cho tiếng gió rít gào qua tai.

Giữa phố lớn, đoàn rước dâu của Bùi Nhược Trần đeo hoa thắt lụa đang trống giong cờ mở mà đi.

May sao thớt ngựa kia tuy không vâng lời cô nhưng lại thích xem náo nhiệt nên chẳng tới nỗi lôi Y Nhân tới chân trời góc biển, mà lại xông thẳng vào đoàn rước dâu.

Hạ Lan Khâm phụ trách bảo vệ an toàn cho hôn lễ vừa nghe thấy tiếng ồn ào, ngoảnh lại trông thấy người ngồi trên lưng ngựa liền ngẩn người ra.

Giữa thoáng sững sờ đó, Y Nhân đã xông tới rìa ngoài của đoàn người.

Mọi người nhốn nháo dạt cả ra, tai còn ong ong tiếng hét đầy bất lực của Y Nhân: “Xùy, xùy” “Dừng lại, dừnggggggggggg”

Có điều con ngựa đó chẳng hề nghe lệnh cô. Thấy người ngựa sắp xông thẳng vào đoàn đội sính lễ, Hạ Lan Khâm đột nhiên lao mình vọt lên không rồi đáp xuống lưng ngựa, hệt như đại bàng tung cánh, một tay y ôm lấy Y Nhân, tay kia giữ lấy dây cương dụng lực ghì lại, tuấn mã cất vó hí lên một tiếng, lập tức dừng lại.

Y Nhân sợ đến nỗi kinh hồn bạt vía.

“Y Nhân, sao cô lại tới đây?” Ghìm cương ngựa lại rồi, Hạ Lan Khâm mới hoảng hốt hỏi.

Y Nhân hổn hà hổn hển vùng ra khỏi vòng tay Hạ Lan Khâm, toan vịn yên leo xuống.

Nào ngờ động tác của cô không chuẩn, chớp mắt đã rớt bịch xuống đất. Hạ Lan Khâm trên ngựa cau mày, vừa định giơ tay đỡ nhưng Y Nhân đã lồm cồm bò dậy, có điều vừa ngã một cú, đầu tóc cô đã bê bết đất cát, nhếch nhác vô cùng.

Vừa đứng dậy Y Nhân đã kiên quyết chạy tới trước đoàn người, dang hai tay ra cản lại.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 96 other followers